<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	>

<channel>
	<title>Pham Hoa Khanh &#187; Chuyện Ý Nghĩa</title>
	<atom:link href="http://www.hugle.net/category/doc-chuyen/chuyen-y-nghia/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.hugle.net</link>
	<description>Âm nhạc là tất cả</description>
	<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 05:43:48 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.7</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Cô Gái và Gói Bánh</title>
		<link>http://www.hugle.net/co-gai-va-goi-banh/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/co-gai-va-goi-banh/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 21 Sep 2008 02:52:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phạm Hòa Khánh</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2208</guid>
		<description><![CDATA[Trưa nay mệt mỏi, căng thẳng quá. Suy nghĩ mãi nhiều chuyện vẫn thấy mệt. Ôi! Thôi nằm nghỉ lưng nghe 1 bản nhạc và chia sẻ mọi người câu chuyện ngắn này vậy!
Sau khi lấy vé máy bay, cô gái trong chiếc áo dài tươi thắm đã ghé mua một gói bánh hạnh nhân [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trưa nay mệt mỏi, căng thẳng quá. Suy nghĩ mãi nhiều chuyện vẫn thấy mệt. Ôi! Thôi nằm nghỉ lưng nghe 1 bản nhạc và chia sẻ mọi người câu chuyện ngắn này vậy!</p>
<p>Sau khi lấy vé máy bay, cô gái trong chiếc áo dài tươi thắm đã ghé mua một gói bánh hạnh nhân để nhâm nhi trong khi chờ chuyến bay. Phòng khá đông người. Chọn chiếc ghế cạnh một trung niên, cô khoan thai ngồi xuống và lấy sách ra đọc.</p>
<p>Đến một đoạn lý thú, cô nhón một cái bánh để trên thành ghế khẽ mỉm cười thưởng thức. Chỉ mới cắn vài miếng, cô ngạc nhiên thấy gã đàn ông bên cạnh cũng lấy một cái &#8216;trong gói bánh của cô&#8217; vừa ăn vừa tiếp tục đọc báo! Một chút nhăn mặt, cô thầm nghĩ: &#8220;Thật bất lịch sự. Chẳng một lời hỏi han xin phép!&#8221;.</p>
<p>Đến khi cô ăn đến cái thứ hai thì anh kia cũng lại lấy một cái nữa. Mặt cô nóng bừng lên. Cô lúng túng thấy rõ. Những dòng chữ trong cuốn sách trên tay cô đã bắt đầu nhảy múa lung tung! Liếc bên cạnh, hắn vẫn điềm nhiên đọc báo. &#8220;Gã này láo quá! Mình muốn đấm cho gã một cú !&#8221; Nhưng cô đã dằn sự bực bội để tránh tạo ra những tình huống không hay. Cô hít một hơi thở thật sâu và đọc sách tiếp &#8230; Cứ thế, mỗi lần cô ăn một cái bánh thì anh kia cũng lẳng lặng lấy một cái.</p>
<p>Một lát sau, nhìn bên cạnh thấy chỉ còn một cái bánh duy nhất, cô tự nhủ: &#8220;À, để xem tên láo xược này sẽ làm gì !? &#8221; và yên lặng chờ đợi. Chỉ vài phút sau, gã đàn ông lại thò tay đến gói bánh. Hơi do dự, hắn nhẹ nhàng bẻ lấy nửa cái bánh, thản nhiên ăn và tiếp tục đọc báo&#8230; Không dằn nổi cơn tức giận, cô lập tức gập mạnh cuốn sách, nắm chặt cái xách tay, đứng ào dậy như một cơn lốc &#8230; và bỏ đi chỗ khác.</p>
<p>Ngồi trên máy bay, vẫn chưa quên hình ảnh gã đàn ông bất nhã vừa rồi, cô mở xách tay lấy kính đọc sách &#8230; bỗng nhìn thấy gói bánh mình mua vẫn còn y nguyên đó. Cô chợt hiểu. Ngơ ngác nhìn qua khung cửa sổ máy bay như muốn tìm lại người đàn ông. Hắn đã chia sẻ phần bánh cho cô không một chút phiền hà. Cô muốn ngỏ lời giải thích hoặc thậm chí chỉ một lời xin lỗi đơn giản. Nhưng cô biết rõ sẽ không bao giờ có dịp gặp lại người đàn ông tốt bụng đó ./.</p>
<p>Sưu tầm</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/co-gai-va-goi-banh/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Câu Chuyện Của Dòng Sông</title>
		<link>http://www.hugle.net/cau-chuyen-cua-dong-song/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/cau-chuyen-cua-dong-song/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Sep 2008 14:25:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phạm Hòa Khánh</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<category><![CDATA[Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2198</guid>
		<description><![CDATA[
Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăn từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ lắm, và dòng sông muốn chảy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2007/10/3B9C1945/N-057-0201.jpg" alt="" /></p>
<p>Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăn từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ lắm, và dòng sông muốn chảy mau ra biển cả. Dòng sông càng lớn càng đẹp ra, lượn khúc yêu kiều ven đồi và bờ lúa.</p>
<p>Một ngày kia dòng sông chú ý đến sự có mặt của những đám mây trong lòng nước. Mây đủ màu sắc, hình thể, đẹp quá chừng, nên suốt ngày dòng sông cứ miệt mài chạy đuổi theo những đám mây, mong bắt được một đám mây cho riêng mình. Nhưng mây cứ lơ lững từng cao khó mà bắt được, nhất là mây cứ thay hình đổi dạng không ngừng. Vì mây vô thường như vậy nên dòng sông rất đau khổ. Chạy đuổi bắt theo mây thì vui nhưng sau đó thì dòng sông đầy thất vọng, u sầu và tức giận.</p>
<p>Một ngày kia, một cơn gió lớn đi qua, quét sạch mây trên trời. Bầu trời trở nên quang đãng không còn một bóng mây. Dòng sông não nề tuyệt vọng, không còn muốn sống nữa. &#8220;Không còn mây để chạy theo, ta sống để làm gì?&#8221;</p>
<p>Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, dòng sông quay trở về tiếp xúc với chính mình. Lâu nay dòng sông chỉ đuổi theo những cái bên ngoài mà không bao giờ thấy được chính mình. Tối hôm đó, lần đầu tiên dòng sông nghe tiếng mình khóc, âm thanh sóng vỡ vào bờ. Dòng sông lắng nghe tiếng của mình và khám phá ra một điều rất quan trọng.</p>
<p>Dòng sông nhận ra rằng cái mà lâu nay mình theo đuổi đã nằm sẵn trong lòng mình. Tưởng mây là gì, đâu ngờ mây cũng chỉ là nước. Mây sinh ra từ nước và bây giờ mây trở lại thành nước. Và dòng sông tự bao giờ cũng vẫn là nước như một đám mây.</p>
<p>Sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao, dòng sông khám phá ra thêm một điều thật đẹp. Đây là lần đầu tiên dòng sông thấy được bầu trời xanh thẳm. Lâu nay dòng sông chỉ chú ý đến mây, không chú ý đến bầu trời. Bây giờ sông mới hiểu rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn luôn thay đổi nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và bầu trời cao đã có mặt trong lòng sông tự thuở nào. Cái thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn.</p>
<p>Dòng sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền.</p>
<p>Trưa hôm đó, các đám mây lại lục tục trở về nhưng dòng sông không còn có nhu yếu muốn đuổi bắt nữa.</p>
<p>Đám mây nào đi qua, dòng sông cũng thấy đẹp và cũng vẫy tay chào. Dòng sông không còn thấy buồn tủi hay lưu luyến. Bởi đám mây nào cũng là một dòng sông, chẳng còn phải chọn lựa. Một niềm an vui hài hòa đã kết hợp mây và sông.</p>
<p>Tối hôm đó một điều thật tuyệt diệu đã xảy ra. Dòng sông mở rộng lòng đón mặt trăng rằm, mặt nguyệt tròn tròn vành vạch và sáng rực rỡ như một viên bảo châu trong dòng nước trong vắt.</p>
<p>Có một bài kệ miêu tả hình ảnh đẹp đó:</p>
<p>Bụt là vầng trăng mát<br />
Đi ngang trời thái không<br />
Hồ tâm chúng sanh lặng<br />
Trăng hiện bóng trong ngần</p>
<p>Dòng sông trong vắt đã làm hiện rõ bóng trăng và trăng đã cùng mây nước dắt tay nhau đi thiền hành về biển cả.</p>
<p>Chẳng có gì phải chạy đuổi theo. Chỉ cần trở về với mình, trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở, nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai. Còn nơi nào đẹp hơn nữa?</p>
<p>~ Thích Nhất Hạnh ~</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/cau-chuyen-cua-dong-song/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Ba Câu Hỏi Khó Nhất</title>
		<link>http://www.hugle.net/ba-cu-kh-nht/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/ba-cu-kh-nht/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Aug 2008 10:49:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<category><![CDATA[Mẹo Vặt PC]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2075</guid>
		<description><![CDATA[Ðó là chuyện ba câu hỏi khó của một nhà vua, do nhà văn hào Leo Tolstoy kể lại.
Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Một hôm đức Vua nghĩ rằng, giá mà vua trả lời được ba câu hỏi ấy thì vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Ðó là chuyện ba câu hỏi khó của một nhà vua, do nhà văn hào Leo Tolstoy kể lại.</p>
<p>Nhà vua ấy, Tolstoy không biết tên. Một hôm đức Vua nghĩ rằng, giá mà vua trả lời được ba câu hỏi ấy thì vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào. Ba câu hỏi ấy là:</p>
<p>1. Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?</p>
<p>2. Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?</p>
<p>3. Làm sao để biết được công việc nào là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?</p>
<p>Nghĩ thế, vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được những câu hỏi đó.</p>
<p>Các bậc hiền nhân đọc chiếu liền tìm tới kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên vua một câu trả lời khác nhau.</p>
<p>Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc thì phải làm thời biểu cho đàng hoàng, có ngày giờ năm tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy. Như vậy mới mong công việc làm đúng lúc. Kẻ khác thì lại nói không thể nào dự tính được trước những việc gì phải làm và thời gian để làm những việc ấy; rằng ta không nên ham vui mà nên chú ý đến mọi sự khi chúng xẩy tới để có thể làm bất cứ gì xét ra cần thiết.</p>
<p>Có kẻ lại nói rằng, dù vua có chú ý đến tình hình mấy đi nữa thì một mình vua cũng không đủ sáng suốt để định đoạt thời gian của mọi việc làm một cách sáng suốt, do đó nhà vua phải thành lập một Hội Ðồng Nhân Sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ.</p>
<p>Lại có kẻ nói rằng, có những công việc cần phải lấy quyết định tức khắc không thể nào có thì giờ để tham khảo xem đã đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy quyết định cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xẩy ra, do đó, nhà vua cần phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.</p>
<p>Về câu hỏi thứ hai, cũng có nhiều câu trả lời không giống nhau. Có người nói những nhân vật mà vua cần chú ý nhất là những ông đại thần và những người trong triều đình. Có người nói là mấy ông Giám Mục, Thượng Tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lãnh trong quân đội là quan hệ hơn hết.</p>
<p>Về câu hỏi thứ ba, các nhà thức giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói tôn giáo là quan trọng nhất. Có người lại nói: chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất.</p>
<p>Vì các câu trả lời khác nhau cho nên nhà vua không thể đồng ý với vị hiền nhân nào cả, và chẳng ban thưởng cho ai hết.</p>
<p>Sau nhiều đêm suy nghĩ vua quyết định đi chất vấn một ông đạo tu trên núi, ông đạo này nổi tiếng là có giác ngộ. Vua muốn tìm lên trên núi để gặp ông đạo và hỏi ba câu hỏi kia.</p>
<p>Vị đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo; chẳng bao giờ ông chịu tiếp người quyền quý. Vì vậy mà nhà vua cải trang làm thường dân. Khi đi đến chân núi, vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới, và một mình vua, trong y phục một thường dân, vua trèo lên am của ông đạo.</p>
<p>Nhà vua gặp ông đạo đang cuốc đất trước am. Khi trông thấy người lạ, ông đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông đã già yếu; mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hào hển.</p>
<p>Nhà vua tới gần ông đạo và nói: &#8220;Tôi tới đây để xin ông đạo trả lời giúp cho tôi ba câu hỏi. Làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cho cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả? Và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước tiên?&#8221;</p>
<p>Ông đạo lắng nghe nhà vua nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà vua và cúi xuống tiếp tục cuốc đất.</p>
<p>Nhà vua nói: &#8220;Ông đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát&#8221;. Vị đạo sĩ cám ơn và trao cuốc cho Vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt. Cuốc xong được hai vồng đất thì nhà vua ngừng tay và lập lại câu hỏi. Ông đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: &#8220;Bây giờ bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc&#8221;. Nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại cúi xuống tiếp tục cuốc đất.</p>
<p>Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua. Rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc, và nói với ông đạo:</p>
<p>&#8220;Tôi tới để xin ông đạo trả lời cho mấy câu hỏi. Nếu ông đạo không thể trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho biết để tôi còn về nhà&#8221;.</p>
<p>Ông đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua: &#8220;Bác thử xem có ai chạy lên kìa&#8221;. Nhà vua ngó ra thì thấy một người có râu dài đang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng. Máu chảy ướt đầm cả hai tay. Ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất động miệng rên ri rỉ.</p>
<p>Vua và ông đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương, nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngừng chảy.</p>
<p>Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đòi uống nước. Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống. Khi đó mặt trời đã bắt đầu khuất và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông đạo, nhà vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường ông đạo. Ông ta nhắm mắt nằm yên. Nhà vua cũng mệt quá vì leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dựa vào cánh cửa và ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi Vua thức dậy thì trời đã sáng và phải một lúc sau Vua mới nhớ ra được mình đang ở đâu và đang làm gì. Vua nhìn về phía giường thì thấy người bị thương cũng đang nhìn mình chòng chọc, hai mắt sáng trưng.</p>
<p>Người đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nhìn mình thì nói, giọng rất yếu ớt:</p>
<p>&#8220;Xin bệ hạ tha tội cho thần&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ông có làm gì nên tội đâu mà phải tha ?&#8221;</p>
<p>&#8220;Bệ hạ không biết hạ thần, nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là người thù của bệ hạ, hạ thần đã thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được bởi vì khi xưa, trong chinh chiến bệ hạ đã giết mất người anh của hạ thần và còn tịch thu gia sản của hạ thần nữa&#8221;.</p>
<p>&#8220;Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một mình để gặp ông đạo sĩ, nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường về. Nhưng cho đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rời chỗ mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ để hành thích. Thay vì gặp bệ hạ, hạ thần lại gặp bốn vệ sĩ. Bọn nầy nhận mặt được hạ thần cho nên đã xông lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ cứu thì chắc chắn hạ thần đã chết vì máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần. Hạ thần hối hận quá. Bây giờ đây nếu hạ thần mà sống được thì hạ thần nguyện sẽ làm tôi mọi cho bệ hạ suốt đời, và hạ thần cũng sẽ bắt các con của hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho hạ thần&#8221;.</p>
<p>Thấy mình hòa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng nhà vua rất vui mừng. Vua không những tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta, và gửi ngự y cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.</p>
<p>Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về nhà, vua trở lên tìm ông đạo để chào. Trước khi ra về vua còn lặp lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông đạo đang quỳ gối xuống đất gieo những hạt đậu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua.</p>
<p>Vị đạo sĩ đứng dậy nhìn vua: &#8220;Nhưng ba câu hỏi của vua đã được trả lời rồi mà&#8221;.</p>
<p>Vua hỏi: &#8220;Trả lời bao giờ đâu nào?&#8221;</p>
<p>&#8220;Hôm qua nếu Vua không thương hại bần đạo già yếu mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất này thì khi ra về nhà vua đã bị kẻ kia mai phục hành thích mất rồi, và nhà Vua sẽ tiếc rằng đã không ở lại cùng ta. Vì vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian Vua đang cuốc đất; nhân vật quan trọng nhất lúc đó là bần đạo đây, và công việc quan trọng nhất là công việc giúp bần đạo. Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho thì ông ta sẽ chết và vua không có dịp hòa giải với ổng; cũng vì thế mà ông ta là nhân vật quan trọng nhất, và công việc vua làm để băng bó vết thương là quan trọng nhất. Xin vua hãy nhớ kỹ điều này: &#8220;Chỉ có một thời gian quan trọng mà thôi, đó là thời gian hiện tại, là giờ phút hiện tại. Giờ phút hiện tại quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể làm chủ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ đang cụ thể sống với ta, đang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được là mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được hạnh phúc, bởi vì đó là ý nghĩa chính của đời sống&#8221;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/ba-cu-kh-nht/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Nếu Có 1.000 Đồng&#8230;&#8230;</title>
		<link>http://www.hugle.net/neu-co-1000-dong/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/neu-co-1000-dong/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Aug 2008 10:45:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2074</guid>
		<description><![CDATA[Với 1.000 đồng, bạn có thể:
- Chọn 5 viên kẹo thật ngon và chia đều cho 5 em bé hàng xóm.
- Vào nhà sách lựa một tờ giấy bao tập, một tờ giấy kiếng cùng một nhãn vở thật xinh. Bao chúng vào quyển tập 200 trang thì không chê vào đâu được. Quyển tập [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Với 1.000 đồng, bạn có thể:</p>
<p>- Chọn 5 viên kẹo thật ngon và chia đều cho 5 em bé hàng xóm.</p>
<p>- Vào nhà sách lựa một tờ giấy bao tập, một tờ giấy kiếng cùng một nhãn vở thật xinh. Bao chúng vào quyển tập 200 trang thì không chê vào đâu được. Quyển tập ấy có thể dùng để viết, sưu tập ảnh, và làm nhiều thứ khác nữa.</p>
<p>- Mua một bịch ô mai và cảm nhận thật kĩ vị chua ngọt diệu kì của nó cùng với đám bạn.</p>
<p>- Bỏ vào chiếc ca sứt mẻ của một ông lão ăn xin bên đường.</p>
<p>- Đền cho nhỏ em một cục tẩy thật xinh vì mình lỡ làm mất cục tẩy của nó.</p>
<p>- &#8220;Sở hữu&#8221; 3 tờ giấy A4 và trổ tài &#8220;múa cọ&#8221; để tặng những bức tranh ấy cho những người thân yêu nhất của mình.</p>
<p>- Nhét vào ống heo đã bỏ xó từ lâu. Không chừng nó sẽ đầy lên theo thời gian đấy!</p>
<p>- Chìa ra cho một người không quen trong bãi giữ xe khi bạn bắt gặp họ đang lúng túng vì không có tiền lẻ.</p>
<p>- Để dành trong một cái túi vải thật xinh. Cuối tháng tổng kết lại và làm một việc gì đó có ý nghĩa.</p>
<p>- &#8220;Thưởng thức&#8221; một bịch trà đá dưới tán cây rợp bóng mát để giải tỏa cái nóng dữ dội của mùa hè.</p>
<p>- Một tấm hình sticker vui nhộn, tại sao không? Nó sẽ trang trí thêm cho quyển lưu bút của bạn đấy!</p>
<p>- Thả những viên bi đủ màu sắc vào hồ cá, sẽ sinh động hơn cho xem.</p>
<p>- Mua một bịch dây thun và đặt trên bếp, mẹ sẽ rất cần nó!</p>
<p>- Bỏ vào trong một cái hộp cùng với đống tiền xu 500, 200 và chơi trò &#8220;đi tìm kho báu&#8221; cùng với lũ trẻ.</p>
<p>- Mua một phong thư và một con tem. Đã lâu lắm rồi không tự viết một lá thư tay cho nhỏ bạn bên Mỹ.</p>
<p>- Mua một gói dầu gội và dầu xả. Hương thơm ngào ngạt của nó sẽ giúp bạn thư giãn vào cuối tuần.</p>
<p>- Chọn 2 quả chanh tươi nhất để pha một ly nước chanh. Mệt mỏi của bố sẽ tan biến sau một ngày làm việc vất vả.</p>
<p>- Đổi ra 2 tờ tiền giấy 500 đồng, gấp thành hình trái tim và tặng cho &#8220;ấy&#8221; của mình.</p>
<p>Bạn thấy đấy, chỉ với 1.000 đồng, ta đã làm nên được rất nhiều việc có ích. Bây giờ bạn đã tin là 1.000 đồng có thể mua được hạnh phúc chưa?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/neu-co-1000-dong/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Nếu Tôi Được Sống Lại 1 Lần Nữa&#8230;.</title>
		<link>http://www.hugle.net/neu-toi-duoc-song-lai-1-lan-nua/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/neu-toi-duoc-song-lai-1-lan-nua/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Aug 2008 10:41:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2073</guid>
		<description><![CDATA[
Nếu tôi được sống lại 1 lần nữa&#8230; - If I were born again&#8230;
&#8230;tôi sẽ cười nhiều hơn với mọi người, sẽ mỉm cười nhiều hơn với những bất hạnh của mình và im lặng nhiều hơn để chia sẻ nỗi đau của người khác.
&#8230; I would smile more, smile more to my bad luck and [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em></em><br />
<strong>Nếu tôi được sống lại 1 lần nữa&#8230; - If I were born again&#8230;</p>
<p></strong>&#8230;tôi sẽ cười nhiều hơn với mọi người, sẽ mỉm cười nhiều hơn với những bất hạnh của mình và im lặng nhiều hơn để chia sẻ nỗi đau của người khác.<br />
&#8230; I<em> would smile more, smile more to my bad luck and keep silence more in order to share with others their misery </em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để tận hưởng những hạnh phúc mình đang có, trân trọng nó hơn, giữ gìn nó thay vì tiếc ngẩn ngơ khi nó mất đi!<br />
&#8230; <em>I would spend more time to enjoy myself and my happiness, respect and take care of them other than feel so much pity when they&#8217;re lost </em></p>
<p>&#8230; tôi cũng sẽ bớt thời gian tự ngồi dằn vặt những khiếm khuyết, những nhược điểm vốn dĩ là của bản thân tôi!<br />
&#8230; <em>I would spend less time to blame my inherent weak-points and shortcomings</em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ đi dạo dưới mưa nhiều hơn, tôi sẽ tới những thị trấn nhỏ bé và yên tĩnh thay vì chỉ sống trong những toà nhà cao tầng trong những thành phố lớn, ngột ngạt và bụi bặm!<br />
&#8230; <em>I would take more walk in the rain, would go to small and quiet towns instead of just living in high building in stressful and dusty big cities</em>.</p>
<p>&#8230; tôi sẽ cố gắng đặt bản thân tôi vào vị trí của mỗi người trước khi trách hề một điều gì đó! Tôi chắc chắn sẽ nhận ra rằng họ là người đầu tiên không muốn những chuyện không hay xảy ra! Vzậy tôi có quyền gì để trách mắng họ.<br />
&#8230; <em>I would try to put myself in others&#8217; positions before blaming them about anything. I&#8217;m sure I would recognize that they are the first persons who don&#8217;t want these messy things happen. So what right do I have to get angry at them?</em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ tự làm mọi việc trong gia đình nhiều hơn mà không nhờ vào bàn tay của người giúp việc. Tôi sẽ nhận ra rằng lao động cũng là một niềm vui!<br />
&#8230; <em>I would do every housework by myself, without asking the help from housekeepers. I would recognize that working is a big happiness! </em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ cùng mẹ nấu nhiều hơn những bữa ăn cuối tuần, sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình!<br />
&#8230; <em>I would cook weekend meals with my mum more often, would spend more time for my family </em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ dành nhiều thời gian để đi chơi với bạn bè, dành nhiều thời gian đi picnic với bạn bè hơn là chỉ biết ngồi trong phòng nghe nhạc và lên net.<br />
&#8230; <em>I would spend more time on going out, going for a picnic with my friends, other than sitting in the room and online</em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ quan tâm nhiều hơn tới những điều quan trọng trong hiện tại hơn là ngồi tiếc nuối những gì trong quá khứ và lo sợ cho tương lai. Tôi nhận thức được những giá trị của hiện tại, tôi biết, tôi phải quan tâm đến nó, nó là cuộc sống mà tôi đang sống.<br />
&#8230; <em>I would pay more attention to important things in present, other than feeling pity for the past and worrying about the future. I&#8217;m be awared the value of present, I know, I should take care of the present, that&#8217;s the life I&#8217;m living</em>.</p>
<p>&#8230; tôi sẽ bớt cau mày và mỉm cười nhiều hơn, tôi sẽ khoan dung hơn, mong nhận được sự khoan dung nhiều hơn, bớt đi ý nghĩ mong sự bất hạnh cho &#8220;kẻ thù&#8221;.<br />
&#8230; <em>I would frown less and smile more, I would be more tolerant and expect to get more tolerance, I would not expect the bad luck come to my &#8220;enemies&#8221;</em></p>
<p>&#8230; tôi sẽ cầu nguyện cho người khác nhiều hơn! Bởi mỗi lời nguyện cầu là một sức mạnh!<br />
&#8230; <em>I would pray more, as each pray is a strong</em>.</p>
<p>&#8230;, khi một sự mạo hiểm trong thoáng chốc chợt đến, tôi sẽ không ngồi yên trên ghế với ý nghĩ &#8220;những điều đó chẳng có trong kế hoạch của mình&#8221;. Tôi sẽ hứng khởi đứng dậy và mạnh mẽ nói rằng: &#8220;Vâng, chúng ta hãy bắt đầu!&#8221;.<br />
&#8230;, <em>when a challenge suddently came, I would not do nothing when thinking that &#8220;It&#8217;s not in my plan&#8221;. I would strongly and enjoyably stand up and speak out loud: &#8220;Yeah, let&#8217;s start!&#8221;</em></p>
<p><em>There are heaps of things I would do if I were born one more time. And you, what would you do if you were born again?</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/neu-toi-duoc-song-lai-1-lan-nua/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Có Khi Nào Bạn Tự Hỏi ??</title>
		<link>http://www.hugle.net/co-khi-nao-ban-tu-hoi/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/co-khi-nao-ban-tu-hoi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Aug 2008 10:35:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2072</guid>
		<description><![CDATA[Có khi nào bạn tự hỏi: &#8220;Tại sao mình không có một người bạn nào cả?&#8221; trong khi bạn lại không chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến với bạn.
Có khi nào bạn tự hỏi: &#8220;Tại sao mình lại luôn luôn nếm mùi thất bại?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa dốc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="#0000ff;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mình không có một người bạn nào cả?&#8221; trong khi bạn lại không chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến với bạn.</p>
<p><span style="#ff0000;">Có khi nào bạn tự hỏi</span></strong><strong>: &#8220;Tại sao mình lại luôn luôn nếm mùi thất bại?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa dốc hết toàn bộ sức lực trong mọi công việc để tiến tới thành công.</p>
<p><span style="#00ff00;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mọi người lại đối xử với mình tệ như vậy?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa chắc là mình đã đối xử thật tốt với mọi người xung quanh.</p>
<p><span style="#00ffff;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mình không được như mọi người?&#8221; trong khi bạn đâu hề biết rằng có hàng triệu người đang ao ước có được cuộc sống như bạn.</p>
<p><span style="#ff6600;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mình không có được hạnh phúc?&#8221; trong khi bạn vẫn mải mê theo đuổi hạnh phúc ở đâu xa xôi nên không kịp nhận ra chúng đang hiện diện ngay bên cạnh, thậm chí ngay trước mắt bạn.</p>
<p><span style="#cc99ff;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao cuộc sống của mình lại nhàm chán đến thế?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa nỗ lực tìm ra mục tiêu đích thực của đời mình để theo đuổi.</p>
<p><span style="#ff00ff;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mình vẫn chưa tìm được một tình yêu mới?&#8221; trong khi bạn vẫn cứ mãi ngồi đó với những hoài niệm về người yêu cũ.</p>
<p><span style="#993366;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>: </strong><strong>&#8220;Tại sao mình chẳng nhận được gì từ cuộc sống?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa làm được chút gì để góp phần làm đẹp cho cuộc sống của mình.</p>
<p><span style="#339966;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao mình lại không thể có được một tình yêu đích thực?&#8221; trong khi bạn vẫn chưa dám chắc là mình hiểu rõ khái niệm tình yêu.</p>
<p><span style="#ff99cc;">Có khi nào bạn tự hỏi</span>:</strong><strong> &#8220;Tại sao chẳng ai hiểu mình cả?&#8221; trong khi bạn luôn che giấu cảm xúc và chẳng bao giờ cho người xung quanh cơ hội để có thể lắng nghe.</p>
<p></strong><em><strong>Có khi nào&#8230;</p>
<p>&#8230;Cuộc sống không hề làm khó bạn mà chính bạn đã tự làm khó mình bằng cách đặt ra những câu hỏi đại loại như: &#8220;Tại sao lại thế này?&#8230; Tại sao lại thế kia?&#8230;&#8221;. Không ai có thể trả lời giúp bạn mà chính bạn phải tự đi tìm lời giải đáp cho mình. Hãy luôn nghĩ về người khác trước khi nghĩ đến bản thân, chắc chắn lúc đó bạn sẽ hài lòng với câu trả lời của chính mình. Và đừng quên luôn đặt câu hỏi: &#8220;Mình đã làm được gì?&#8221; trước khi tự hỏi: &#8220;Mình đã nhận được gì?&#8221; nhé</strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/co-khi-nao-ban-tu-hoi/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Nếu Có Lỗi Hãy Xin Lỗi</title>
		<link>http://www.hugle.net/neu-co-loi-hay-xin-loi/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/neu-co-loi-hay-xin-loi/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Aug 2008 10:28:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2071</guid>
		<description><![CDATA[        Lời xin lỗi ngọt ngào
N.Giang(16 tuổi) đi chơi về muộn mà không gọi điện báo về nhà, bố mẹ lo lắng và đến khi Giang về nhà thì ngay lập tức một cơn thịnh nộ từ bố mẹ &#8220;ập&#8221; xuống. Bố mắng, mẹ mắng còn Giang thì cũng &#8220;gân cổ cò&#8221; lên để biện [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>        Lời xin lỗi ngọt ngào</p>
<p>N.Giang(16 tuổi) đi chơi về muộn mà không gọi điện báo về nhà, bố mẹ lo lắng và đến khi Giang về nhà thì ngay lập tức một cơn thịnh nộ từ bố mẹ &#8220;ập&#8221; xuống. Bố mắng, mẹ mắng còn Giang thì cũng &#8220;gân cổ cò&#8221; lên để biện minh cho sai lầm của mình. Khi đuối lý và nhận ra mình sai, bạn ấy rất muốn nói &#8220;Con xin lỗi bố mẹ !&#8221; nhưng không hiểu sao, cứ mỗi lần định cất tiếng thì &#8220;cục tức&#8221; ở cổ lại ứ lên, và thế là bạn ấy chọn cách về phòng, đóng sập cửa lại và chờ cho mọi việc &#8230; tự bình thường hóa mà không cần có lời xin lỗi nào cả. Thực ra, hầu hết chúng mình đều rơi vào trạng thái như vậy, cảm thấy mình càng bị tổn thương khi phải nói ra lời xin lỗi với một ai đó, dù mình sai lè lè. Hẳn là bạn chưa hiểu lắm về bản chất của một lời xin lỗi không ?<br />
Trong cuộc sống, nói một lời xin lỗi khi bạn phạm một sai lầm chính là cách duy nhất giúp bạn giải quyết xung đột và củng cố các mối quan hệ - dù chỉ là quan hệ xã hội hay quan hệ tình cảm. Lời xin lỗi quan trọng bởi nó chứng tỏ rằng bạn luôn để ý và quan tâm đến cảm xúc của người khác. Julia De Villers, tác giả của một cuốn sách tư vấn dành cho tuổi teen tên là &#8220;Girlwise&#8221; (Tạm dịch là &#8220;Cô gái thông thái&#8221; thì nói rằng : &#8220;Xin lỗi là một cách thể hiện sự tôn trọng của bạn đối với người khác và chứng tỏ rằng bạn thực sự quan tâm đến mọi người.&#8221;<br />
Vì thế, bạn có thể tự tin để nói xin lỗi khi bất cứ điều gì bạn làm khiến ai đó cảm thấy bị tổn thương hoặc bản thân bạn cảm thấy rằng điều đó có thể làm tổn hại đến mối quan hệ của bạn. Điều quan trọng nhất là xin lỗi không phải nhằm mục đích là để tìm ra ai sai ai đúng, mà là để han gắn lại một mối quan hệ đang bị &#8220;đe dọa&#8221; tan vỡ. Và nếu đó là một mối quan hệ thực sự đáng trân trọng và quý giá với bạn thì một lời xin lỗi đâu phải một &#8220;thử thách&#8221; quá ngặt nghèo, bạn nhỉ!</p>
<p>          Những &#8220;chướng ngại vật&#8221; của một lời xin lỗi</p>
<p>P.Tuấn (Kim Liên, Hà Nội) mới quen một người bạn, vì một việc làm nho nhỏ gây hiểu lầm, bạn của Tuấn đã tránh mặt không gặp bạn ấy. Mọi việc rất đơn giản nếu như Tuấn nói với người bạn kia một lời xin lỗi cho hành động gây hiểu lầm kia, để người bạn có cơ hội biết được sự thật, biết được Tuấn không cố ý làm như thế. Nhưng lời xin lỗi mãi không được nói ra vì Tuấn &#8230; tự cảm thấy xấu hổ về những gì đã xảy ra và những gì mình đã làm.<br />
Thế đấy, từ lúc bạn nhận ra mình mắc sai lầm cho đến lúc nói xin lỗi là một hành trình rất dài. Có thể bạn sẽ cảm thấy bế tắc không biết nên bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào cho một lời xin lỗi. Thậm chí khi sự tự tôn quá lớn, bạn còn nghĩ rằng lời xin lỗi sẽ khiến bạn &#8220;mất mặt&#8221; khi thừa nhận sai lầm của mình.<br />
Đối tượng nhận lời xin lỗi cũng là một vấn đề &#8220;&#8216;to đùng&#8221; với bạn, nếu bạn vô tình chèn lên chân ai đó lạ hoăc1 trên đường và vội vàng ‘Mình xin lỗi nhé!&#8221; thì đơn giản thật đấy, nhưng thừ người nhận lời xin lỗi là đứa bạn thân nhất, là đứa em, hay là bố mẹ, thầy cô &#8230; nhửng người gắn bó và thân yêu với bạn mà xem, lời xin lỗi trở nên &#8220;nặng nề&#8221; hơn rất nhiều.<br />
Mọi người đều có thể mắc sai lấm mà! Thử đặt bạn vào vị trí cùa người khác mà xem, nếu bạn bị làm tổn thương như thế, bạn có muốn được nghe một lời xin lỗi không nào. Có quá đi chứ, đúng không J!</p>
<p>          Sẵn sàng cho một lời xin lỗi</p>
<p>Một lời xin lỗi được đưa ra sớm nhất luôn là tốt nhất, nhưng đôi khi bạn có thể cần thêm thời gian để bình tĩnh hơn và nghĩ về những điều đã xảy ra. Hãy dành một khoảng thời gian riêng cho hai người và ‘khởi động&#8221; bằng lời đề nghị như &#8220;Tớ biết chúng mình cần phải nói chuyện với nhau. Chúng ta có thể gặp nhau sau khi tan học được không ?&#8221;. Việc &#8220;thông báo&#8221; như vậy có tác dụng rất lớn bởi nó thể hiện rằng bạn thực sự suy nghĩ nghiêm túc và đã sẵn sàng cho một lời xin lỗi.<br />
Lời xin lỗi chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó là một lời xin lỗi chân thành. Ai cũng biết điều đó! Nhưng để sau khi lời xin lỗi được nói ra, cả &#8220;nạn nhân&#8221; và &#8220;khổ chủ&#8221; đều cảm thấy dễ chịuvà thanh thản vì bạn còn cần thể hiện sẽ chịu trách nhiệm về những hành động của bạn bằng một câu nói đơn giản: &#8220;Tớ biết là bạn cảm thấy tổn thương khi tớ &#8230;&#8221; . Bên cạnh đó, bạn cũng có cơ hội để giải thích cho hành động của bạn, hãy nói rằng: &#8220;Thực ra lúc đó tớ không có ý định làm như vậy, đơn giản là tớ chỉ muốn &#8230;, và tớ thực sự sẽ không làm như vậy nếu suy nghĩ chín chắn hơn.&#8221;<br />
Bạn chưa cần nói xin lỗi hoặc không nên nói xin lỗi nếu chưa thực sự &#8220;thấm&#8221; hết sai lầm của mình. Đừng nói xin lỗi nếu ánh mắt của bạn không tập trung vào người đối diện, pha trò không đúng lúc, hoặc sử dụng giọng điệu đùa cợt &#8230; Nó có thể sẽ phá hỏng nỗ lực của bạn và làm cho tình hình xấu hơn. Nên nhớ, bạn không bao giờ có cơ hội thứ 2 cho một lời xin lỗi. Cũng đừng đính kèm lời xin lỗi của bạn những câu như: &#8220;Tớ biết là tớ sai rồi, nhưng thực sự tớ không hiểu sao bạn lại trầm trọng hóa vấn đề lên như vậy.&#8221;</p>
<p>         1001 cách để nói xin lỗi</p>
<p>Khi bạn đã sẵn sàng, bạn có thể nghĩ ra hàng nghìn cách nói xin lỗi để người ta có thể mỉm cười và cảm thấy mọi hiểu lầm, tổn thương tan biến. Một message đến ngay sau trận cãi vã và nói rằng &#8220;Tớ có thể xin lỗi bằng một chầu sữa chua được không ?&#8221;, một tấm thiệp &#8220;I&#8217;m sorry!&#8221; được đính kèm gương mặt &#8220;u sầu&#8221; rất thành khẩn của bạn kèm thong điệp mà bạn muốn nói, một món quà, một lá thư nhắc lại kỉ niệm hồi hai người giận nhau lâu nhất, hoặc chỉ đơn giản là một cái &#8220;hug&#8221; hay cầm tay thật chặt &#8230; va nhớ đừng quên nói &#8220;Tớ xin lỗi!&#8221; &#8230; Thế là bạn đã thành công với một lời xin lỗi ngọt ngào rồi!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/neu-co-loi-hay-xin-loi/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Câu Chuyện Cảm Động (P1)</title>
		<link>http://www.hugle.net/cu-chuyn-cm-ng-p1/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/cu-chuyn-cm-ng-p1/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 Aug 2008 14:10:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2068</guid>
		<description><![CDATA[        Mẹ lạnh lắm phải không?
Vào một đem Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một
người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một
mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân
chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>        Mẹ lạnh lắm phải không?<br />
Vào một đem Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một<br />
người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một<br />
mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân<br />
chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị . Chị hiểu rằng mình không<br />
thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.<br />
Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài<br />
những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn<br />
quanh mình đưa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi<br />
tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh<br />
con.<br />
Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng<br />
chết máy.Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu<br />
ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu,<br />
đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.<br />
Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ<br />
nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là<br />
sinh nhật lần thứ 12,cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp.<br />
Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé<br />
đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo . Bà<br />
mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ<br />
mẹ mình.<br />
&#8220;Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!&#8221;<br />
song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh<br />
và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa<br />
bao giờ biết: &#8221; mẹ đã lạnh hơn con lúc này , phải không mẹ?&#8221; Và cậu bé oà<br />
khóc</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/cu-chuyn-cm-ng-p1/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Câu Chuyện Về Bố Của Tôi</title>
		<link>http://www.hugle.net/cau-chuyen-ve-bo-cua-toi/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/cau-chuyen-ve-bo-cua-toi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 Aug 2008 13:32:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2065</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay tôi được đọc bài văn cảm gây xôn xao thành phố Vinh - và quả thực, bài văn đó khiến tôi không khỏi xúc động. Xin được giới thiệu bài văn đó ở đây:

          Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Hôm nay tôi được đọc bài văn cảm gây xôn xao thành phố Vinh - và quả thực, bài văn đó khiến tôi không khỏi xúc động. Xin được giới thiệu bài văn đó ở đây:</strong><a href="http://www.dhthanglong.com/?Action=ViewTinTuc&amp;TinTucID=1798&amp;LoaiTinID=7#"><br />
</a><br />
          Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.</p>
<p align="justify">       Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. </p>
<p>      Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.</p>
<p align="justify">      Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.</p>
<p>     Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.</p>
<p align="justify">      Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.</p>
<p align="justify">      Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?</p>
<p align="justify">      Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. </p>
<p align="justify">
      Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. </p>
<p>      Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng&#8230;</p>
<p align="justify">     Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.</p>
<p align="justify">      Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.</p>
<p align="justify">      Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.</p>
<p align="justify">      Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với &#8220;tử thần&#8221;, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.   </p>
<p>      Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.</p>
<p align="justify">      Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.</p>
<p align="justify">     Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/cau-chuyen-ve-bo-cua-toi/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Bài Học Về Cuộc Sống</title>
		<link>http://www.hugle.net/bi-hc-cuc-sng/</link>
		<comments>http://www.hugle.net/bi-hc-cuc-sng/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 22 Aug 2008 06:18:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ditimmeocon999</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Chuyện Ý Nghĩa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hugle.net/?p=2050</guid>
		<description><![CDATA[Bài số 1: Bài học về sự quan tâm
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Bài số 1: Bài học về sự quan tâm</p>
<p></strong>Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: &#8220;Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?&#8221;. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!</p>
<p>Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.</p>
<p>Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: &#8220;Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?&#8221;, ông ta trả lời: &#8220;Chắc chắn rồi&#8221;, rồi ông nói tiếp: &#8220;Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào&#8221;.</p>
<p>Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.</p>
<p><strong>Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ </strong></p>
<p>Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.</p>
<p>Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.</p>
<p>Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: &#8220;Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.&#8221;</p>
<p>Cuối thư là dòng chữ: &#8220;Chân thành - Bà Nat King Cole&#8221;.</p>
<p><strong>Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn </strong></p>
<p>Ồ, đây là món kem mình thích nhất!</p>
<p>Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.</p>
<p>Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: &#8220;Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?&#8221;. &#8220;50 xu&#8221;, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: &#8220;Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?&#8221;. &#8220;35 xu&#8221;, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.</p>
<p>Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.</p>
<p><strong>Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm </strong></p>
<p>Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.</p>
<p>Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.</p>
<p>Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: &#8220;Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây&#8221;. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.</p>
<p>Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.</p>
<p><strong>Bài số 5: Bài học về sự hy sinh </strong></p>
<p>Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.</p>
<p>Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: &#8220;Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu&#8221;.</p>
<p>Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: &#8220;Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?&#8221; Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.</p>
<p>Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh&#8230;</p>
<p>Cuộc sống có câu: &#8220;Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng&#8221;.</p>
<p>(Theo Inspiration and Friendship)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hugle.net/bi-hc-cuc-sng/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
	</channel>
</rss>
